Snow in Snow

• Snow

6.8.08

• Sea in August.




Có nhiều người yêu biển . 
Tự hỏi mình : " Mày có yêu biển ko Na ? " 



Yêu ? Nghe hơi xa hoa khi dùng từ yêu

Biển. Có lẽ người ta yêu cái mênh mông của biển, của nước, của cát, của gió, của cái mùi muối mằn mặn....

Và trầm lại mà nói " Tôi yêu cái cảm giác đứng trước biển" .

Nó thích cảm giác nhìn thật lâu vào biển , nhìn mãi về 1 cực vô cùng. Từ nhỏ tự hỏi nếu đi mãi về hướng ấy sẽ thấy j, sẽ gặp j...

Chỉ ngần ấy câu hỏi thôi cũng đủ để trí tưởng tượng thoả sức bay bổng, thoả sức tò mò.

Dầm chân mình trong nước biển...thứ nước lành lạnh ấy, nghe cát mềm lạo xạo...có cái j cưng cứng cạ vào lòng bàn chân ran rát...nghe sóng vỗ vào bờ, vỗ vào từng bước, từng thớ thịt, gió luồn vào kẽ tóc, gió thổi ào ạt như vây lấy biển và vây lấy mọi thứ, không gian mênh mông, thấy mình thật nhỏ...

Có ai nghĩ đó là bình yên ? Nó thì không. 



Biển có cát. Những hạt cát li ti bé nhỏ. Đã từng nghe 1 người ước mình đc làm hạt cát. Hạt cát của bờ cát vàng thoai thoải, cong cong. 

Ngây ngô : - Làm cát buồn thiu...

- Cát ko cô đơn ....Chỉ có hòn sỏi cô đơn chứ đã là cát thì chẳng bao giờ cô đơn cho được. Cát tiếp cát. Trăm triệu hạt nằm sát bên nhau. Hạt cát không bao giờ phải đứng một mình, hạt cát không bao giờ lẻ loi...

Lại ngây ngô : - Không bao giờ lẻ loi ? 



Thiếu cát, chắc biển ko đc người ta bik đến cái tên biển....bởi đã có hồ, có sông, có giếng nước rồi.....


" Sao em chẳng là em 




Mà muốn đi làm sóng cát



Đôi lúc sóng cuốn xào xạc



Cát cũng vô tình làm mắt anh cay..."

Nghĩ cho cùng, ai cũng giống ai cả, và nó cũng ko phải là 1 ngoại lệ





Ánh mắt, cuộc sống, tiềm thức, tương lai lạnh lùng




Trói buộc trong lòng những khoảng lặng đáng thương



Sự cố gắng mang tên lạnh lùng - đơn độc - cô quạnh.




Biển tháng 8.
Na.











Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét