Tới rồi. Giờ phút rời xa vòng tay a.
Vội vã - và đột ngột. Mặc dù đã biết trước sẽ có ngày hôm nay, sẽ có những giây phút đau đến thắt lòng như thế này, em vẫn không đủ bản lĩnh để tiếp nhận nó. Em không còn nụ cười, chỉ là nước mắt. Khóc - khóc - khóc hoài, khóc mãi. Nhưng e đã không khóc lúc tiễn anh đi. Em đã không khóc. Em giỏi lắm, đúng ko anh ? Pé sún của a mà. Lúc ấy em thấy anh cười, mặc dù khóe mắt chỉ trực là trào ra. Nụ cười của anh, cái đã theo em suốt 2 năm dài, vẫn đẹp như vậy. " Pé Sún giỏi nhất, pé sún của T giỏi nhất thiên hạ, pé sún ko khóc nhè nữa nhé, pé sún sống thật tốt chờ T về nhé, giữ sức khỏe nghen...Cố lên. T yêu Sún nhất.! Nhất nhất đó...!"
Biết sao được khi tất cả đã định :)
Em ko nghĩ nó khó khăn thế này, có tưởng tượng đến đâu cũng ko = thực tại, khó, khó lắm ...!!! Một mai thức dậy, ko còn anh cùng đi ăn sáng, ko còn anh đón đi học về, ko còn ai dỗ dằn an ủi, ko còn 1 vòng tay ấm áp khi đông sang! Em phải chấp nhận! Em phải hòa nhập! Em phải làm quen ! Em phải mỉm cười mà nhớ đến anh chứ ko phải là nếm vị mặn của những giọt nước mắt ! Mặn, mặn đắng! Cuộc sống của anh và em, vẫn ko ngừng tiếp diễn, anh cũng đâu vui vẻ j, sang đó 1 mình, anh cũng buồn lắm, anh cũng nhớ nhà lắm , anh cũng như em nhưng anh bản lĩnh mà cười, mà sống, thế thì tại sao em ko làm đc, em đâu có thua anh ^^ Yên tâm anh nhé, pé sún sẽ chỉ vấp thui, vấp oài chạy tiếp, lại vấp, oài lại chạy tiếp, mãi thế , dù đau đến mấy, cũng ko bỏ cuộc, ko từ bỏ cuộc sống này, cố gắng thật nhiều để trưởng thành, để yêu anh nhiều hơn, xứng đáng hơn.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét