Snow in Snow

• Snow

29.7.14

• Tháng 7 buồn hiu. Chỉ riêng tình mới mẻ. :)







Sáng nay tỉnh giấc lạch bạch lết xuống nhà dưới mở cửa cho Vicky chạy ra ngoài chơi, mắt lim dim mở toang cánh cửa rồi đứng thần ra như vậy, dễ đến 5', khi Vicky sáp vào dụi dụi bộ lông trắng muốt ấm áp của cu cậu mình mới giật mình ngồi xuống ôm cún vào lòng. Chẳng biết có phải chịu ảnh hưởng của áp thấp hay bão gió gì không mà trời đất lại như những ngày đông rét mướt đến như vậy. Gió, lạnh băng, trong veo. Mưa, rơi như rắc tấm, không ồn ào mà nhẹ bẫng. Biết đây là thứ thời tiết mình tôn thờ nhất * cười *, nhưng không nghĩ sẽ được chạm mặt vào những ngày cuối tháng 7 buồn hiu này. Hay là, vì rằng tháng 7 buồn hiu, nên chăng mưa gió nhoi lên phụ họa. Xôm ^^~ 

Hôm qua sốt hầm hập đi ngủ sớm, vậy mà rạng sáng lại tỉnh. Trạng thái tỉnh như kiểu nước bốc hơi và để lại một thứ đồ đựng nào đó khô khốc, trạng thái mà con người ta đến cả thở dài cũng thấy phiền ngao ngán. 

***

Có một người anh đăng hình cưới, chuẩn bị cuối tháng 8 này kết hôn. Kết hôn với một cô bé chỉ vừa quen anh trong vài tháng ngắn ngủi, ừ, là vài tháng. Họ để stt những câu đại loại như " Thời gian không là gì cả, chỉ cần yêu anh(em)" rồi thì " Trước sau không quan trọng, chỉ cần anh(em) yêu em(anh)" rồi thì " Định mệnh, anh(em) yêu em(anh)" :)) Cũng ko phải lãng đãng mà nhắc đến chuyện tc của họ, chỉ là, anh ấy lúc trước có " chút gì đó " với mình, cũng không thuộc dạng sôi nổi ồn ào, nhưng thiên hạ cũng xì xào kha khá người biết. Anh cũng tốt, nhưng không thuộc chút mạch cảm xúc yêu đương nào, nên cũng lịch sự từ chối. Vậy mà vèo một cái, người ta đám cưới. Cũng vui. Cuộc sống hôn nhân càng ngày càng đơn giản. Mà có khi cưới thì nên liền tay, để lâu nguội ;) 

***

Lạch bạch leo lại lên căn gác, ngồi co ro ngắm mưa, cũng ý thức hơn được là đang bệnh nên khoác thêm một cái áo mangto mỏng, tai bật đều một bài nhạc Hoa không lời quen thuộc. Ước gì con người phát minh ra được một cái máy chụp ảnh và in hình từ suy nghĩ, mình sẽ biết mình trông như thế nào, khi ngồi ngơ ngơ ngắm mưa từ căn gác nhỏ này đây. Ngồi sau màn mưa, không chạm vào mưa, quả thực là cách cảm mưa an toàn và hạnh phúc nhất. Vào những ngày mưa thế này, quả thực con người ta chỉ muốn yên ổn ở một không gian riêng nào đó, không hỏi han, không trò chuyện, cũng gọi là bình yên. :) 

***

Thèm được ôm B. Dù khung xương con người ấy khẳng khiu vô cùng. Hồi ấy quyết định quen B, là vì cảm thấy thoải mái, cảm thấy bình yên, mới yêu, mới thương, chỉ là ngồi khoanh gối ép mình suy nghĩ nghiêm túc thì chỉ dội vào lòng tiếng thở dài từ tương lai. Cuộc đời mình cũng buồn ( cười ) thật đấy...chỉ toàn những điều kì lạ * oái oăm *. Muốn văng ra vài câu mắng nó cho hả lòng hả dạ, nhưng rồi thấy mắng thì tội, bởi không mắng thì nó cũng đủ nát bươm cảm xúc rồi :)) Vậy mà phục mình * hay là phục B *, vì rốt cuộc sau từng ấy tháng dài đã quyết định để bản thân bình an ôm lấy cậu ấy, nhẹ nhàng được người ta xoa đầu, vỗ về. B hỏi em thích nhất được thơm lên má phải không ? * Chậc * Hóa ra biểu cảm hạnh phúc của mình rõ rệt đến vậy khi ở gần người mình yêu thương :)


Bàn tay B lạnh lắm. Những ngón tay thon dài mát lạnh. Một bàn tay rất đẹp. Bàn tay mình khi được cầm, lọt thỏm như một đứa nhóc. Từ những ngày cảm xúc chưa định hình rõ rệt, bản thân mình đã yêu những ngón tay ấy. Lạnh. Tự nhủ từ những ngày đã rất xa, những người có đôi bàn tay lạnh thực sâu luôn cần được yêu thương hơn rất nhiều, họ cần hơi ấm :) Và tay mình thì luôn ấm. Luôn nóng * Theo lời ba nói thì là do bị nhiễm phong hàn trong người * :-s Thôi kệ đi, chung quy lại là tay mình rất ấm, và tay B thì lạnh. :) 

Lúc ngồi rị mọ ghi những dòng lụn vụn này trong một ngày mưa, bỗng chốc thấy mình tịch mịch đi vài ba phần... Cũng hơn 2 năm rồi mình không thực sự gần gũi và nói lời yêu với ai, vậy mà chỉ trong những ngày tháng 6 ngắn ngủi, mình accept cho bản thân một mối quan hệ. Mọi người nhìn vào sẽ nói mình bông đùa, lại kiếm trò để chơi cho vui * mình biết sẽ là như thế *, tự bản thân mình cũng theo thói quen nghi ngờ chính mình, vì cũng đã nhiều lần như vậy, sau rồi tự chán tự thôi. Nhưng hẳn lần này không giống, mình không co mình lại trước tình cảm, cũng không cố chấp đè nén hay chèn chặt thêm bất cứ cảm xúc ngoài lề nào vào B. Trong những tháng ngày quen B, khi buồn khi vui, chưa một lần mình nhớ về Sky, nhớ về T với cảm xúc như cách nhớ về người yêu cũ rồi đem ra so sánh này nọ hoặc chăng ngoại tình tư tưởng. Mình không như vậy. Và tự dưng thấy hỉ hả vô cùng, dù ngẫu nhiên hay chỉ là mình bất chợt không còn ẩm ương như trước, thì chung qy lại đó cũng là một tín hiệu cảm xúc đáng mừng rồi. 

Rồi lại nhớ đến quy ước " trong đời người có 3 t.y ", mối tình đầu, mối tình thứ 2, rồi mối tình cuối. B sẽ chỉ là một trong những lãng đãng ở khoảng giữa sau cùng, hay chăng sẽ là người cuối cùng. Tư tưởng mình trước giờ vốn rất thoáng, thực sự là như vậy, và cũng bởi trải qua nhiều tổn thương với quá nhiều sẹo giăng chằng chịt, nên mình tuyệt nhiên sẽ không lưỡng lự, nếu đó là yêu thương thực sự. Một khi đã yêu, mình sẽ chỉ đơn thuần muốn đc yêu thương người ấy mà thôi. 

.
.
.

Một người bạn cũ ở SG có nhắn tới mình, như một dạng update thông tin Sky, nói rằng anh đang đi du lịch này nọ kia cùng bạn gái. Mình cũng gật gù. Rồi vài ngày sau đó, Mi cũng nói là tình cờ gặp Sky trên máy bay từ HN vào ĐN. Việt Nam rõ là nhỏ bé cho những mối quan hệ cũ kĩ mà :)) Thật lạ, mình nghe rồi biết vậy. Chẳng còn quan tâm. Một là mình vì có B nên quên đi a cảm xúc vs a, 2 là mình đã thực sự ko muốn vướng bận nữa. 1 hay 2 đều tốt cả :)



Thêm một điều vụn vặn, khi có một thứ gì lạ lẫm ập vào cuộc sống của mình, khi có một ai đó lạ lẫm ùa vào cảm xúc của mình, mình lại thoải mái nói ra hết với Coffee Bean. Dần dà, như một thói quen. Không sợ đánh giá, không sợ chấp nhặt, không sợ phải nhăn mặt nhăn lòng xem người ta sẽ phản ứng thế nào. Chỉ việc nói, chỉ việc kể lể, anh ung dung lắng nghe và giúp mình phơi phóng bộ lòng. Thi thoảng mình đag lên đồng nhập tâm kể thì anh đem giày ra đánh. Thi thoảng mình đang sướt mướt đến não lòng thì anh vuốt tóc soi gương hỏi " Có thấy a đẹp trai ko " * bịnh :)) * Thi thoảng thêm thoắt vài câu bảo mình dở hơi hay hâm hâm, đại loại thế. Ấy vậy, mà vui. Vì dù có trêu đùa cỡ nào, sau cùng vẫn đưa ra cho mình những lời nhận xét thật lòng nhất. Cứ trêu anh sau này lấy anh làm chồng nhé, anh lại bảo " Sợ tiêu chuẩn em ko đủ " :)) Giải tán- khỏe. :))





Người ta có thể không vì cô đơn của bản thân mà khóc. Nhưng khi thấy những giọt nước mắt của người khác lại chạnh lòng và bất chợt cay xè. Nhìn An Nguy khóc, nhìn người con gái hay cười hay nói đó khóc, mình lại càng nhận thức được những người con gái hay cười, khi khóc sẽ là một khoảng trời buồn tênh, khó chạm, và xót xa vô cùng :) Thương chị. Đọc 3 chữ " Của cậu tất ", mình lại rơi nước mắt. Chỉ từng đó thôi, nhưng cảm nhận được tình nghĩa nhiều đến thế nào... Mà thôi, sẽ lại nhớ đến Link mất :)




..
.....
...
.

 Vụn vặn, những điều vụn vặn.



Tháng 7 hết rồi. Tháng 7 buồn hiu :) 






.Gem.





















4 nhận xét:

  1. Ra là tháng 7 buồn hiu,nên N của em mới thế này!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Những ngày tháng 7 mưa buồn hiu. * Ôm em *

      Xóa
  2. Na buồn là e cũng buồn hiu theo... :)

    Trả lờiXóa